Friday, 17 July 2009

Vĩnh biệt Nhà thơ Tế Hanh !

Có một kỷ niệm tôi không bao giờ quên.

Đó là vào một trưa hè ở quê khi tôi học hết lớp 7. Chú Thuận, chú ruột tôi, một người trông trẻ trung và hiền lành, ngồi nói chuyện với tôi. Chú kể cho tôi nghe chuyện ngày xưa chú đi học như thế nào. Rồi chú đọc bài thơ chú thích nhất. Chú đọc từ đầu đến cuối. Không sót một chữ.

Những bạn bè cùng trang lứa với tôi có lẽ không ai quên được Tế Hanh, quên được bài thơ đó. Một bài thơ mộc mạc, giản dị nhưng đi thẳng vào tận đáy sâu tâm hồn của mỗi người dân quê, khắc sâu vào tâm khảm của những đứa trẻ lớp 6 rồi theo chúng đến mãi sau này.

Đã 8 năm tôi đi học xa nhà, tôi càng thấm thía những gì đã học năm lớp 6. Có những đêm tôi nhẩm lại bài thơ của ông, rồi những giọt nước mắt ngậm ngùi chảy ra từ tận cùng của trái tim. Thơ ông luôn song hành cùng nỗi nhớ quê hương của tôi, và sẽ theo tôi cho đến cuối cuộc đời này...

Vĩnh biệt ông, nhà thơ của cuộc đời tôi !

___________________


Nhớ con sông quê hương

Tế Hanh

Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng

Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỉ niệm của dòng trôi
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ

Sông của miền Nam nước Việt thân yêu

Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Bạn bè tôi tụm năm tụm bẩy
Bầy chim non bơi lội trên sông

Tôi dang tay ôm nước vào lòng
Sông mở nước ôm tôi vào dạ
Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả
Kẻ sớm hôm chài lưới bên sông
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bên sông

Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng miền Nam
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết
Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không ghềnh thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương.

No comments:

Post a Comment