Friday, 17 May 2013

8 sự thật về Hồ Chí Minh

Hôm nay nhân vụ Phương Uyên, nhà cháu nghĩ lại thấy Hồ Chí Minh thật tội nghiệp! Kẻ thì dùng mỹ từ tôn ông lên làm thánh, kẻ thì xúc phạm nặng nề và vẽ ông thành quỷ. Việc làm của bọn họ tuy có vẻ trái ngược nhau, nhưng đều đưa đến một hậu quả to tổ bố, đó là bóp méo Hồ Chí Minh. Sau đây là một vài chi tiết trong cuộc đời Hồ Chí Minh được sắp xếp theo trình tự thời gian mà nhà cháu sưu tầm được, cũng như tìm cách diễn đạt theo ngôn ngữ bình thường (không lăng xê cũng không lăng mạ), hầu các cụ:

Tuesday, 14 May 2013

Trái tim tôi là bến - Thơ Bắc Phong, nhạc Phan Văn Hưng


Một bản thu khác cũng rất hay: Trái tim tôi là bến

Lời bài hát:

Buồm của anh rách nát bởi bao đợt sóng nhồi
thì xin anh hãy vá bằng những miếng da tôi 
Ngòi của anh đã gẫy hãy mài trên xương tôi
chấm máu tôi mà viết về lương tâm con người 

Buồm của anh rách nát bởi bao đợt sóng nhồi
thì xin anh hãy vá bằng những miếng da tôi 
Ngòi của anh đã gẫy hãy mài trên xương tôi
chấm máu tôi mà viết về lương tâm con người 

Monday, 13 May 2013

Hoa tigôn - Lưu Quang Vũ

(Tặng Giang)

Nhà văn xưa tôi yêu mến mê say
Nay già lão được chính quyền sủng ái
Lưng còng xuống quên cả lời mình nói
Phản bội những điều trong cuốn sách thiêng liêng
Bác tôi chỉ huy trinh sát trung đoàn
Người anh hùng tuổi thơ tôi thán phục
Nay thủ trưởng một văn phòng lớn
Suốt ngày lau xe đạp chữa đèn pin
Cô bé tôi yêu giờ đã lấy chồng
Béo tốt càu nhàu tẻ nhạt
Thằng bạn nhỏ cùng vui đùa thuở trước
Cụt hai chân từ mặt trận lê về
Chỉ lũ chim xưa vẫn đập cánh bên hè
Hoa tigôn đẫm nước
Hoa tigôn của T.T.K.H.
Bài thơ thời đi học nhớ không em
Bài thơ đắng cay tuy điệu mà buồn
Nay đọc lại chẳng còn rơi nước mắt
Hoa tigôn như trái tim vỡ nát
Chết âm thầm dưới những bước chân quen.

Friday, 10 May 2013

Chúng ta – Một thế hệ lạc lõng

Đọc được bài viết hay, tôi đăng lại với mong ước rằng những bậc phụ huynh nào đọc được sẽ sớm nhận ra điều họ cần làm trong cuộc sống hôm nay là giải phóng cho ước mơ của con cái họ, và cũng mong rằng những người trẻ đọc được sẽ bớt đơn độc hơn trên hành trình thực hiện ước mơ của mình. Thực ra người trẻ đâu có đơn độc, chỉ vì chúng ta chưa tìm thấy nhau mà thôi. Các bậc phụ huynh, nếu không thể dũng cảm thoát ra khỏi những giá trị cũ và cổ vũ cho người trẻ lên đường, thì cũng hãy đứng sang một bên và nhường đường lại cho người trẻ, để cho họ tự quyết định, tự chịu trách nhiệm với tương lai của chính mình và tương lai của xã hội. Đó là tương lai của những người trẻ hôm nay, không phải là tương lai của các bậc phu huynh. Điều dễ hiểu ấy không nhất thiết phải trả giá bằng quá nhiều nước mắt.

***

Tác giả: Hà Thủy Nguyên

Nếu tôi nói với các bạn rằng chúng ta – những thanh niên sinh ra vào cuối thế kỷ 20 và lớn lên vào đầu thế kỷ 21 – là một thế hệ lạc lõng, có thể các bạn cho rằng tôi đang nói điều tiêu cực. Khi tôi nói điều đó, tôi không có  ý muốn nói chúng ta là những kẻ lạc loài, và hi vọng rằng các bạn đừng nhìn nhận điều tôi nói ở khía cạnh xấu của ngôn từ. Ngôn từ thật sự rất dễ gây hiểu lầm. Từ “lạc lõng” ở đây mà tôi muốn nói đến là một cảm giác mà tôi tin rằng rất nhiều bạn trẻ ở thế hệ của chúng ta đều cảm thấy rõ rệt: một sự đơn độc, khó có thể kết nối với xung quanh, khó tìm kiếm sự đồng cảm từ những thế hệ trước. Và không biết các bạn có nhận ra không, chúng ta gần như tách biệt hoàn toàn với những người sinh ra đầu thập niên 80 đổ về trước. Và đã bao giờ bạn tự hỏi, điều gì gây ra biến động lớn đến vậy?

Friday, 3 May 2013

Em Uyên

Hôm nay đọc thư mẹ Uyên gửi cho em, chỉ thấy những dòng chữ ướt nhòe. Em mới hai mươi mốt tuổi. Bằng tuổi em, mình còn là một đứa trẻ ham chơi hơn ham học, chẳng khi nào đủ can đảm và kiến thức để vặn lại những thứ ngây ngô người ta dạy cho ở trường. Ngày qua ngày, mình chọn những niềm vui bé nhỏ, những cảm xúc hời hợt, cố tô vẽ cho manh chiếu hẹp của mình thật sặc sỡ và giả vờ đó là hạnh phúc của đời mình. Đáng thương thay cho mình, những cảm xúc đó chưa bao giờ khỏa lấp được những khoảng trống vô hình không thể lý giải.

Rồi mình cũng đi phượt, đi chơi đây đó, đôi ba lần gì đó, thử tìm kiếm một điều gì đó thật vừa vặn. Cũng ruộng đồng bát ngát, cũng đỉnh núi chơi vơi, cũng những cung đường hơi hơi ngoằn ngoèo một tý, không hoành tráng như chúng bạn, nhưng có lẽ đủ để hiểu rằng nó chẳng thể mang lại cho mình cảm xúc gì đặc biệt.

Mình cũng tập tành chụp ảnh một dạo. Chổng mông, quỳ gối, nằm trườn ra đường bấm lấy bấm để rồi về kì cạch lọc ra vài ba khung hình, háo hức nghĩ ra một cái caption nào đó thật hay ho, sướt mướt, thật nhiều xúc cảm vay mượn, cố ép nó vào một tấm ảnh chả liên quan mẹ gì, rồi lại háo hức bốt lên Facebook. Mình kết thúc những chuyện tầm phào đó trong vòng không đầy một năm.

Saturday, 27 April 2013

Nhân quyền và Chủ quyền, cái nào cao hơn?

Bức ảnh này được trang trandaiquang.net đăng lên kèm với lời tựa: "Thà mất nước chứ không chịu mất đất?" Trong bức ảnh, người phụ nữ đang cầm tấm biển ghi: "Dân An Giang thà sống với ngoại xâm - không mất tài sản (nhà đất), còn hơn sống với người chung giống nòi - mất cả nhà đất, sống lang thang". 
Thông điệp của người phụ nữ được cho là ở An Giang này đặt ra cho chúng ta một trong những câu hỏi căn bản nhất của loài người: chủ quyền cao hơn hay nhân quyền cao hơn? Cụ thể trong trường hợp này, khi buộc phải lựa chọn giữa việc đất nước bị xâm lược nhưng giữ được tài sản, với việc độc lập nhưng tài sản bị chính đồng bào cướp mất, chúng ta sẽ chọn giải pháp nào? 

Friday, 5 April 2013

Doan Van Vuon Sentenced 5 Years of Imprisonment for Attempted Murder

April 5, 2013 - The verdict against farmer Doan Van Vuon - the man who all he did was to legitimately defend his fish farm against an illegal land eviction conducted last year by hundreds of armed policemen and troops - was announced in this afternoon, April 5th, 2013. According to this announcement, Vuon will serve a 5-year sentence for attempted murder if he doesn’t lodge an appeal within 15 days from now. Although a number of people consider this a light sentence, so many Vietnamese people believe that Vuon is not guilty.
Policemen and troops were attacking Doan Van Vuon's fish farm on Jan 5, 2012. Source: Ho Chi Minh City Legal Daily. 

Thursday, 14 March 2013

Những cánh buồm

Bài thơ này tôi được học từ năm lớp 6 hay lớp 7. Không thể quên được hình ảnh ánh nắng chảy đầy vai, tôi mang theo bài thơ trong tim mãi cho đến bây giờ. Giờ đây tôi đã biết nhiều hơn về tác giả Hoàng Trung Thông, về vai trò của ông trong đời sống văn nghệ-chính trị Việt Nam thời Tố Hữu với những mảng sáng tối khác nhau, nhưng bài thơ "Những cánh buồm" vẫn là những gì trong sáng và gợi lên trong tôi những thổn thức đặc biệt về cha và về con. Yêu hình ảnh cậu bé khao khát cưỡi cánh buồm trắng bao nhiêu, tôi càng lắng lòng mình lại với hình ảnh trầm ngâm của người cha bấy nhiêu. Đó là một cảm giác phức tạp, khi tôi cùng lúc đặt mình ở vị trí của người cha lẫn người con. Nhớ về cha với cả một thời trai trẻ nghèo khó và vất vả, tôi cũng chợt nhớ ra rằng, đến một lúc nào đó, tôi cũng sẽ ngồi trâm ngâm trước biển, nghĩ về những ước mơ dang dở thời trai trẻ của mình, và... gặp lại mình trong tiếng ước mơ con.

Tác giả: Hoàng Trung Thông

Hai cha con bước đi trên cát
Ánh mặt trời rực rỡ biển xanh
Bóng cha dài lênh khênh
Bóng con tròn chắc nịch.

Sau trận mưa đêm rả rích
Cát càng mịn, biển càng trong
Cha dắt con đi dưới ánh mai hồng
Nghe con bước, lòng vui phơi phới.

Wednesday, 13 March 2013

Những huyết cầu Tổ quốc - Đinh Vũ Hoàng Nguyên


Đinh Vũ Hoàng Nguyên (*)


Xin lỗi con!
Khi hôm qua ôm con
Có một phút giây, ba chợt xiết con vào lòng hơi mạnh
Ba làm con đau!

Bởi hôm qua
Ba đọc câu chuyện về đồng bào mình – những huyết cầu Tổ quốc.
Máu lại tuôn…, xô dập, mảnh ván tàu…

Con ơi
Ba sẽ kể con nghe
Câu chuyện những ngư dân
Đang hóa thân thành hồng cầu
để Trường Sa, Hoàng Sa
Vẫn là thịt trong huyết hình Tổ quốc.

Sunday, 3 March 2013

Đa đảng là chống đảng hay cứu đảng?

Cho đến lúc này, hầu hết các cuộc thảo luận về cải cách Hiến pháp ở Việt Nam đều dừng lại ở mức xử lý kỹ thuật và sửa đổi chi tiết. Tất cả mọi người đều biết rằng đó là những cuộc thảo luận vô nghĩa, tốn tiền, tốn thời gian. Tất cả cũng đều biết rằng mọi vấn đề đều không thể giải quyết được, chừng nào chưa giải quyết xong vấn đề đảng lãnh đạo. Hòn đá tảng ngáng đường còn đó, làm gì có đoàn tàu nào qua nổi. Nếu tất cả mọi người đều chọn giải pháp rời tàu để tìm cách đi tiếp, cũng có nghĩa là Việt Nam chính thức bị giải thể với tư cách một quốc gia. 

Lịch sử đã đủ để chứng minh chế độ độc tài toàn trị ở Việt Nam - mà biểu tượng của nó là điều 4 Hiến pháp - đang tự đẩy nó vào chỗ chết. Nói cách khác, điều 4 là điều tự hoại. Năm 1967, Việt Nam Cộng hòa cũng long trọng tuyên bố tại điều 4 Hiến pháp rằng họ sẽ chống chủ nghĩa cộng sản đến cùng. Sau 8 năm theo đuổi mối quan hệ thù địch với chế độ cộng sản ở miền Bắc, nền cộng hòa thứ hai của miền Nam Việt Nam chính thức sụp đổ dưới xích xe tăng. Số 4 là số tử, không biết có liên quan gì không.