Friday, 28 February 2014

Sài Gòn Tiếp Thị hay những hẹn hò chưa khép lại

Hôm nay báo Sài Gòn Tiếp Thị ra số cuối cùng, khép lại những hẹn hò của một nhóm làm báo với nhiều độc giả yêu mến họ. Không dám nói là với sự "kết liễu" oan nghiệt này, người làm báo ở Việt Nam đã hết cách luồn lách để cho ra những bản tin tốt, nhưng ở khía cạnh nào đó, SGTT đã chạm đến cái ranh giới kiểm duyệt không thể vượt qua của làng báo.

Ảnh: Xuân Hường
Nếu giả thuyết đó đúng thì SGTT là đỉnh cao báo chí không ai có thể vượt qua nữa, trong cơ chế kiểm duyệt này. Nhưng ngay cả khi đã là đỉnh cao thì SGTT vẫn chỉ là đỉnh cao trong một không gian báo chí quá chật hẹp. Tờ báo không thể thỏa mãn được nhu cầu của độc giả, nhất là nhu cầu được đọc những bản tin thẳng thắn, vạch mặt chỉ tên, không ngại va chạm với ngay cả các vấn đề chính trị bị cho là nhạy cảm.

Truyền thông lề trái lâu nay bổ khuyết vào sự thiếu hụt này nhưng không đủ. Họ có sự can đảm đáng khâm phục, nhiều người có kiến thức uyên thâm, nhưng phần nhiều không có kỹ năng của những người làm báo chuyên nghiệp, vốn đòi hỏi phải đáp ứng những nguyên tắc báo chí tương đối khắt khe. (Nói như vậy không có nghĩa cứ là nhà báo lề phải thì đáp ứng được những nguyên tắc đó)

Sẽ là điều tuyệt vời nếu những nhà báo có chuyên môn như của SGTT (cũ) phá bỏ cái ranh giới kiểm duyệt, tự mình bước sang không gian phi kiểm duyệt và gây dựng một tờ báo độc lập; còn các cây viết của truyền thông lề trái thì bổ khuyết kỹ năng báo chí. Đó sẽ là đỉnh cao mới đầy hứng khởi của báo chí sau năm 75. Mong lắm thay!

Sunday, 19 January 2014

Giọt nước mắt của những người tiên phong

Suốt thời học sinh và sinh viên của mình trong thập niên 90 và những năm 2000, chuyện Hoàng Sa và một phần Trường Sa bị Trung Quốc cưỡng chiếm không hề được nhắc đến trên bất cứ cuốn sách giáo khoa hay tờ báo nào. Bọn trẻ con chỉ lờ mờ biết chuyện đó qua những lời đồn đại của người lớn. Hoàng Sa và Trường Sa hoàn toàn mờ nhạt trong kí ức của cả thế hệ mình.

Mãi cho đến năm 2008-2009, lần đầu tiên mình thấy vấn đề này được xới lại trên phương tiện chính thống qua một loạt bài báo của nhà báo Đoan Trang, khi đó còn là phóng viên của báo VietNamNet. Loạt bài có tính hiện tượng đó thức tỉnh trở lại ý thức của mình và có lẽ là rất nhiều người khi đó về những hòn đảo đã mất. Và cũng kể từ đó, tuyến đề tài về biển đảo trở lại trên các sạp báo. Cái giá mà nhà báo Đoan Trang phải trả cho việc này là 9 ngày tù, bị đuổi việc, bị đồng nghiệp cô lập, bị công an sách nhiễu liên tục và rơi vào hoản cảnh vật chất thê thảm.

Saturday, 11 January 2014

Có nên dịch danh từ riêng của Trung Quốc sang tiếng Việt?

Mỗi lần viết các bài báo về Trung Quốc có sử dụng tài liệu tiếng Anh, mình đều được ban biên tập yêu cầu dịch tên người, tên địa danh Trung Quốc từ phiên âm quốc tế sang tiếng Việt. Ví dụ tỉnh Shanxi thì phải phiên thành "Sơn Tây". Điều này tạo ra rất nhiều bất tiện cho cả người viết lẫn người đọc, khi danh từ riêng của Trung Quốc trong tiếng Việt lại không đồng bộ với các ngôn ngữ khác, đặc biệt là tiếng Anh. Khó khăn sẽ đến khi chúng ta tìm cách google dữ liệu về các địa danh, nhân vật này. Mỗi khi muốn nói về một nhân vật Trung Quốc với người nước ngoài, mình thường phải tìm cách tả người thay vì đơn giản là gọi tên ông ta trong phiên âm quốc tế. 

Việc này có lẽ bắt nguồn từ sức ảnh hưởng mạnh mẽ của tiếng Trung trong tiếng Việt, cũng như một thời gian dài quen sử dụng phiên âm. Khắc phục sự bất tiện này không khó, chỉ cần báo chí khởi đầu bằng cách sử dụng phiên âm quốc tế rồi mở ngoặc chú thích tên thường gọi trong tiếng Việt là được, ví dụ: "tỉnh Shanxi (Sơn Tây)". Về sau mở rộng ra các danh từ riêng của các nước khác trên thế giới, vốn bị phiên âm một cách khá tùy tiện sang tiếng Việt, trong đó phần lớn do ảnh hưởng bởi việc dịch thuật từ tài liệu tiếng Trung Quốc. "Mở ngoặc" một thời gian như vậy, dần dần người đọc sẽ quen và không cần phiên âm tiếng Việt nữa. Quá trình bước ra khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc có thể chỉ cần bắt đầu từ một việc nho nhỏ như vậy. 

Nên làm gì nếu là Dương Tự Trọng?

Ranh giới hợp lý giữa pháp luật và đạo đức gia đình trong vụ Dương Tự Trọng có lẽ nên là sự im lặng của Trọng trước lời cầu cứu của Dương Chí Dũng, chứ không phải là việc Trọng làm giả hồ sơ và tổ chức cho Dũng chạy trốn (ngay cả khi Trọng đã biết có quyết định khởi tố bị can với Dũng). Pháp luật không nên đòi hỏi Trọng phải tố cáo Dũng và nên tôn trọng sự im lặng của Trọng, như một cách tôn trọng những giá trị đạo đức căn bản nhất của một gia đình. Nhưng mặt khác phải nghiêm khắc với hành vi tiếp tay cho tội phạm, bất kể họ là anh em ruột của nhau. 

Nhiều người bênh vực và có cảm tình với Trọng, coi Trọng như một hình mẫu đại trượng phu, hảo hán. Họ chỉ bênh vực và có cảm tình được, chừng nào họ là người ngoài cuộc, hoặc được hưởng lợi từ sự vi phạm pháp luật của Trọng. Còn nếu họ là nạn nhân của hành vi "hảo hán" đó, họ sẽ coi Trọng là kẻ thù truyền kiếp. Ví dụ: Hùng bị Dũng trộm 1 tỷ đồng, Hùng báo công an khởi tố Dũng, Trọng là em trai của Dũng liền giúp Dũng trốn đi cùng với số tiền đó. Hỏi: Hùng có thể coi Trọng là hảo hán, đại trượng phu không? Câu trả lời là không. Đối với Hùng, Trọng là thằng khốn nạn và đê tiện nhất trên đời.

Nếu một xã hội ủng hộ và khuyến khích hành vi của Dương Tự Trọng dựa trên những lập luận về đạo đức gia đình, ngay cả khi họ nhận thức đầy đủ rằng đó là hành vi phạm tội, thì nhà nước pháp quyền chỉ là một tương lai xa vời vợi, nếu không muốn nói là một khái niệm giẻ rách. Nền tảng tâm lý xã hội đó là mảnh đất không thể màu mỡ hơn cho luật rừng vươn cành bám rễ.

Monday, 16 December 2013

Mẹ và con

Xuân Quỳnh

- Mẹ ơi, bông hoa kia
Là của ai hở mẹ?
Cái màu xanh trên cửa
Kia nữa là của ai?

- Của con đấy con ơi
Đều của con tất cả
Cái màu xanh trên cửa
Cái bông hoa cuối vườn
Ông mặt trời chiều hôm
Tiếng chim kêu buổi sáng
Cái mặt ao lẳng lặng
Có con cá đang bơi
Cái dòng sông trôi trôi
Có con thuyền mới đỗ…
Là của con cả đó
Cả mẹ cũng của con.

Tuesday, 10 December 2013

Phân tích hành vi của Nguyễn Tuấn Anh dưới góc độ pháp luật hình sự

Trịnh Hữu Long
Ngày 10 tháng 12 năm 2013

Bối cảnh

Hành vi được phân tích trong bài này được thực hiện vào hồi 17h ngày 08 tháng 12 năm 2013 tại Công viên 23-9, Quận 1, thành phố Hồ Chí Minh, bởi công dân Nguyễn Tuấn Anh, sinh năm 1981, nhân viên của tổ chức Đoàn Thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh tại thành phố Hồ Chí Minh (thường gọi là Thành Đoàn TP. Hồ Chí Minh), trình độ học vấn: thạc sỹ quản lý hành chính công.

Chứng cứ được sử dụng để phân tích là một đoạn phim dài 01 phút 11 giây được người sử dụng Thanh Long đăng tải trên website www.youtube.com ngày 08/12/2013.  

Phân tích hành vi

Đoạn phim cho thấy một tài sản là tệp giấy của một người phụ nữ tên là Nguyễn Hoàng Vi được chuyển dịch cơ học từ Vi sang Tuấn Anh. Khoa học hình sự Việt Nam đưa ra bốn yếu tố để phân tích một hành vi nào đó có phải là tội phạm hay không, hay còn gọi là bốn yếu tố cấu thành tội phạm, bao gồm: mặt khách quan, mặt chủ quan, khách thể, chủ thể. Bài viết sẽ tập trung phân tích bốn yếu tố này trong hành vi của Nguyễn Tuấn Anh được ghi nhận trong đoạn phim nêu trên, để trả lời cho hai câu hỏi:

(i) hành vi này có phải là tội phạm không?
(ii) nếu có, hành vi này là tội gì?

Mời độc giả đọc tiếp tại link sau:

Saturday, 23 November 2013

Ký sự Philippines: “Chúng ta sẽ thắng trận này”

Sống Mới - “Chúng ta sẽ thắng trận này”. Đó là thông điệp mà một người dân thành phố Tacloban viết lên tường nhà mình ngay sau cơn bão Haiyan. Sau hơn một ngày đi qua những đống đổ nát từ Ormoc đến đây, không thể nói là tôi không bị ấn tượng mạnh bởi bức thông điệp này.

Sunday, 17 November 2013

Tinh thần Bayanihan

Tuổi Trẻ Cuối Tuần - Siêu bão Haiyan đi qua Philippines để lại những thành phố bị san phẳng cùng những xác chết rải rác khắp nơi ở miền trung nước này. Thị trưởng Rodrigo Duterte của thành phố Davao, miền nam Philippines, có mặt tại thành phố Tacloban đã gọi việc trợ giúp lúc này là "nghĩa vụ đạo đức của thành phố".

Cứu trợ lương thực tại một thị trấn dọc đường tới khu miền bắc của tỉnh Cebu - Ảnh: Thanh Tuấn
Vào những ngày này, Joned Sodino, một blogger chính luận nổi tiếng ở Philippines, trở nên bận rộn với việc trả lời thư từ và điện thoại của người thân và bạn đọc. Và họ chỉ hỏi đúng một câu: "Anh có ổn không?".

Friday, 20 September 2013

Trao đổi với Hoàng Thị Nhật Lệ và Đông La về Tuyên bố 258

20/9/2013 - Tôi đọc các bài viết, bài trả lời phỏng vấn của blogger Hoàng Thị Nhật Lệ và bài viết “Đoan Trang – tuổi nhỏ nhưng sai lầm không nhỏ” trên blog của tác giả Đông La với nhiều cảm xúc và suy nghĩ đan cài. Bài của Đông La sau đó được đăng trên báo Văn nghệ ngày 19-9-2013 nhưng tôi chưa được đọc bản này. Thực tiễn sinh hoạt chính trị ở Việt Nam đang ngày càng đa sắc, và tôi chắc sẽ là sự hối tiếc lớn cho bất cứ nhà sử học nào không có ý định nghiêm túc về việc lưu giữ lại những tháng ngày sôi động này cho hậu thế.

Tôi là người không phản đối nhóm Tuyên Bố 258 hay nhóm Phản Bác Tuyên Bố 258. Họ đều đang thực hiện quyền con người và quyền công dân của mình. Ngay cả các dự luật được trình Quốc hội thông qua cũng có người bỏ phiếu thuận, người bỏ phiếu chống, thì việc một tuyên bố chính trị của nhóm 258 bị phản đối là bình thường.

Với tư cách là một người ủng hộ “Mạng lưới blogger Việt Nam” và Tuyên Bố 258, tôi muốn trao đổi lại với blogger Hoàng Thị Nhật Lệ  và tác giả Đông La về một số lập luận của họ mà tôi cho là chưa thỏa đáng, để góp thêm một ý kiến vào cuộc tranh luận sôi nổi này.

Saturday, 7 September 2013

Bố tôi, anh bán tào phớ, và tôi

Dạo này, thi thoảng tôi rất nhớ một anh bán tào phớ ở vỉa hè đường Trần Hưng Đạo, đối diện Nhà xuất bản Giáo dục và ngay gần cổng tạp chí Tia Sáng. Khi còn là phóng viên ở đây năm 2012, tôi hay gặp anh vào những giờ cơm trưa. Anh có một chiếc xe đạp, chở một thùng tào phớ đằng sau và đứng cố định một chỗ. Anh luôn đội một chiếc mũ cối xanh, quần âu, áo sơ mi cũ dài tay bỏ ngoài quần và đi dép lê trắng. Rất tề chỉnh. Anh bán tào phớ này khoảng 30 tuổi, dáng người hơi đậm, khuôn mặt anh rất phúc hậu với đôi mắt sáng. Mỗi lần có khách đến, anh luôn cười nhẹ nhàng và phục vụ rất tận tụy. Không gì giấu được sự lam lũ của anh. 

Tôi không thể quên được những ngày cuối xuân năm đó, khi tiết trời vẫn còn se lạnh và nắng vừa trở lại trên những hàng cây, dáng anh cần mẫn bên thùng tào phớ khiến cho bất cứ ai cũng có thể cảm thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt lam lũ này. Một vài lần ăn trưa xong, tôi gọi một ly nước rẻ tiền nhất của quán café gần đó, lặng lẽ nhìn anh cho đến giờ làm việc buổi chiều. 

Tất cả những gì anh gợi lên trong tôi là hình ảnh của bố tôi.